Lớp học của cô Lê Thị Hoàng (52 tuổi) nằm trong khu điều trị phong Bến Sắn, Tân Uyên (Bình Dương) dạy học sinh từ lớp 1 đến lớp 6.
![]() |
Cái nghèo và con chữ
Lớp được dựng tạm bợ bằng những vật liệu thô sơ: vài miếng tôn, những tấm vách ngăn, rèm gỗ che mưa nắng. Học trò đen nhẻm, đầu tóc cháy nắng, áo quần lấm lem.
Hầu hết các em có ba mẹ là công nhân từ những vùng quê nghèo lên đây làm công nhân gỗ, đá mài, phụ hồ... Gia đình không có chỗ ở ổn định, việc học của các em cũng vì thế là một ước mong xa xỉ.
Cô Lê Thị Hoàng (đứng) hướng dẫn học trò trong giờ tập vẽ. Đa số học sinh trong lớp học trễ so với tuổi của mình. Các em không được nhận vào trường lớp chính thống bởi nhiều lý do: gia cảnh khốn khó, không có hộ khẩu, quá tuổi nhập học vào lớp đúng lứa...
“Con thích đi học lắm, nhưng nhà con không có điều kiện nên giờ con mới học lớp 4. Con có hai em cũng đang học ở đây. Ba làm hồ, còn mẹ con đi làm công nhân tới khuya mới về. Cô Hoàng rất thương con, cô chỉ cho con đánh vần từng chữ, chỉ từng phép tính” - đó là lời tâm sự của em Lê Văn Quý, 12 tuổi, quê ở Sóc Trăng.
Em Nguyễn Thị Diệu (quê Kiên Giang, 8 tuổi, học lớp 1) cũng bộc bạch: “Ba mẹ con cũng đi làm công nhân. Con rất thích đi học và ước mơ được làm cô giáo”.
Sau này những bệnh nhân phong khỏi bệnh trở về nhà đưa tiếng lành về cô Hoàng đồn xa, lớp học của cô trở thành điểm đến của nhiều em nhỏ nghèo gần đó. Hiện lớp có khoảng 35 em. Ngày cô dạy hai buổi, theo chương trình sách giáo khoa của Bộ GD-ĐT.
Để có bàn ghế cho học sinh ngồi học tươm tất, cô Hoàng phải đi mua từng tấm gỗ hay xin lại của thợ xây dựng, thợ mộc rồi đem về đóng thành bàn. Những chiếc bàn ghế được ghép lại tuềnh toàng, to nhỏ dài ngắn khác nhau là cả tấm lòng cô dành cho học trò.
Chuyện thiếu sách khiến việc học của các em thêm khó khăn, cô Hoàng vận động các em lớp trước sử dụng sách cẩn thận, gom lại để dành cho lớp sau.
Ngoài giờ học chính, mỗi khi ra chơi cô còn bày những trò như bóng chuyền, bóng rổ, cầu lông để các em vui chơi thư giãn, rèn luyện thể lực. Mỗi khi có học trò nghỉ học, cô tới tận nhà hỏi han, vận động phụ huynh cho các em tiếp tục đến lớp.
Từ ngày bị viêm tủy cột sống, dù hằng ngày bị cơn đau nhức hành hạ, đi lại khó khăn nhưng cô vẫn quyết tâm gắn bó với lớp.
Phần tiền ít ỏi nhận từ phụ huynh, cô để dành mua... mì gói để cứ đến cuối tuần lại phát cho mỗi em vài gói mang về. Cô chia sẻ:“Tôi thấy ba mẹ các em lo mưu sinh là chính, tụi nhỏ ở nhà nheo nhóc đứa lớn coi đứa nhỏ... Tôi cũng không khá giả gì về tiền bạc để giúp, nên tặng các em những gói mì như thế là thiết thực nhất”.
Yêu và hết mình với học trò thân thương, lòng cô vẫn đau đáu mối băn khoăn: “Tôi có thể truyền hết kiến thức mình có cho các em, nhưng tôi không thể cho các em tấm bằng chính quy để có thể học lên cao hơn.
Theo Tuổi trẻ
















Bình luận